Nợ nần nhiều nhất thế giới, tập đoàn Evergrande được lệnh thanh lý tài sản
* Bài viết có tiết lộ nội dung phimCaptain America: Thế giới mới (Captain America: Brave New World) tiếp nối câu chuyện từ phim truyền hình The Falcon and the Winter Soldier (2021), kể về hành trình của nhân vật Sam Wilson (Anthony Mackie) sau khi kế thừa danh hiệu Captain America và phải chứng minh mình xứng đáng với vai trò này bằng cách ngăn chặn những âm mưu liên quan đến Thaddeus Ross - Tổng thống Mỹ trong bối cảnh giả tưởng của phim. Đặc biệt để tăng độ khó cho hành trình của Captain mới, phần phim này có đến hai phản diện là Samuel Sterns và Red Hulk.Khán giả lại được giới thiệu một hợp kim giả tưởng tên Adamantium, thứ làm nên móng vuốt của Wolverine. Về cơ bản, hợp kim này cũng đóng vai trò như Vibranium hay những viên đá vô cực, chỉ là công cụ để kích hoạt cốt truyện và cho các nhân vật một mục tiêu để theo đuổi, ngoài ra không có vai trò gì đặc biệt, nhưng đây cũng là một mô típ gây “ngán tận cổ” vì bị dùng quá nhiều, ví dụ Black Panther (2018) cũng bắt đầu với cảnh hợp kim Vibranium bị trộm và nhân vật chính phải đoạt lại.Gã phản diện “não to” Samuel Sterns với chiêu trò thôi miên gợi nhớ đến trò điều khiển tâm trí trong Captain America: Civil War (2016) nhưng hời hợt, dễ dãi hơn, ai cũng có thể bị thôi miên trong nháy mắt mà chẳng rõ lý do. Dù ban đầu tỏ ra nguy hiểm, nhân vật này càng về cuối càng mờ nhạt vì động cơ cồng kềnh, kém thuyết phục, đến lúc hạ màn lại tự nói ra hết kế hoạch của mình. Nhân vật Red Hulk lại khiến khán giả ngán ngẩm theo cách khác: vẫn là mô típ Hulk bị kích động, đập phá lung tung, sau đó được xoa dịu bằng một màn nói lý lẽ “thông não chi thuật” giúp Hulk nguôi ngoai và trở về làm người bình thường. Đội ngũ CGI (công nghệ mô phỏng hình ảnh bằng máy tính) lười biếng đến mức gần như bê nguyên xi tạo hình Hulk Bruce Banner sang, chỉ đổi màu da từ xanh lá thành màu đỏ, cách phô diễn sức mạnh cũng tương đồng.CGI cũng là một điểm trừ lớn của phim với nhiều cảnh nền “giả trân”, màu sắc chói mắt, không có chiều sâu, trông chẳng khác đồ họa game kinh phí thấp. Nhất là trong màn đối đầu ở cuối phim trên con đường phủ đầy hai hàng cây anh đào, sự giả tạo, khiên cưỡng của CGI càng lộ rõ, tiếp nối bằng màn “nói đạo lý” để thuyết phục phản diện quay đầu của Sam Wilson, khiến khán giả thay vì cảm động thì chỉ thấy… buồn cười. Dàn diễn viên tròn vai vì đa số đều có kinh nghiệm, như Anthony Mackie đã sắm vai Falcon từ lâu để chuẩn bị cho bước chuyển sang Captain America, còn Harrison Ford với sự nghiệp diễn xuất tính bằng chục năm thì không gặp trở ngại gì khi vào vai Tổng thống Mỹ Thaddeus Ross mưu mô, tính toán, tuy nhiên cách khắc họa nhân vật tổng thống cứng rắn bề ngoài nhưng mềm yếu bên trong mỗi lần nhắc đến gia đình thì rất… cũ và sến.Việc cố tình chọn tuyến truyện của Thaddeus Ross để khai thác có lẽ vì ông là chính trị gia, dễ kích hoạt những cảnh chiến đấu tầm cỡ với tên lửa, tàu chiến, chỉ khi đó mới có thể phô diễn hết thế mạnh bay lượn trên không của Captain Sam Wilson và Falcon mới. Điểm sáng hiếm hoi là cảnh chiến đấu của phim cũng tương đối rành mạch và dễ theo dõi. Thời gian gần đây, khán giả phổ thông đã ít hào hứng hơn với các phim siêu anh hùng. Không thể phủ nhận Marvel Studios đã rất thành công với vũ trụ điện ảnh giai đoạn 1 - 4, nhưng điều đó không có nghĩa họ sẽ tiếp tục đạt được thành công trong tương lai nếu tiếp tục giữ nguyên các công thức sáo mòn và an toàn.Nhược điểm của các phim siêu anh hùng thời nay là được thực hiện một cách cuốn chiếu, chất lượng trung bình, mỗi năm ra mắt 4 - 5 phim với hàng đống nhân vật và câu chuyện mới, như thế là quá nhiều. Trong khi đó, người ta trông chờ điều gì ở một bộ phim điện ảnh? Đó là sự trọn vẹn trong kịch bản, sự chín muồi của diễn xuất, sự hoàn chỉnh trong kỹ xảo, quay phim, âm thanh ánh sáng… Còn phim siêu anh hùng của Marvel ngày càng chú trọng số lượng hơn chất lượng, phong cách tầm thường, không quan tâm đến trải nghiệm điện ảnh, chỉ hứa hẹn “hạ hồi phân giải”, đợi khán giả xem phần sau sẽ rõ, đôi khi làm phim chỉ để chiều lòng “fan cứng” - những người đã quen thuộc với truyện tranh siêu anh hùng.Marvel Studios cũng thường vẽ ra các kế hoạch làm phim rất vĩ mô, hoành tráng cho những năm sắp tới, nhưng thay vì hứa hẹn vẽ vời về tương lai, có lẽ họ nên tập trung cho hiện tại và trau chuốt chất lượng từng bộ phim thì hơn. Dĩ nhiên cũng có những nỗ lực làm mới phim siêu anh hùng bằng cách khai thác sâu câu chuyện của một vài siêu anh hùng riêng lẻ đã được công chúng biết đến. Nhưng không phải nỗ lực nào cũng thành công. Dù thế, không có nghĩa là phim siêu anh hùng không nên mạo hiểm. Việc thoát khỏi vùng an toàn rất quan trọng nếu Marvel muốn giữ chân khán giả và tạo bước đột phá mới cho vũ trụ siêu anh hùng của họ.Mặt đường lún sụp
Với nhiều sinh viên nữ, bóng đá cũng là một tình yêu. Nguyễn Huỳnh Nhi, 18 tuổi, chuyên ngành Ngôn ngữ Trung Quốc, Trường ĐH Tôn Đức Thắng cho hay giải bóng đá Thanh Niên Sinh viên Việt Nam 2023 là một sân chơi được tổ chức chuyên nghiệp, uy tín, giúp các sinh viên được giao lưu, học hỏi kinh nghiệm, đặc biệt là tìm kiếm ra những tài năng bóng đá chuyên nghiệp. “Dù không thường xuyên xem bóng đá nhưng đối với mình đây là một môn thể thao thú vị. Chắc chắn mình sẽ cổ vũ thật nhiệt tình cho đội của trường mình”, Huỳnh Nhi cho hay.
Chuyển nhượng mùa đông: Ibrahimovic khuyên Mbappe nên đến Real Madrid
Sự hiện diện của HLV Makoto Teguramori đã thổi luồng sinh khí mới cho CLB Hà Nội, minh chứng là ở vòng 14, đội cựu vương V-League đã thắng dễ 3-0 trên sân Pleiku của HAGL với thế trận áp đảo toàn diện. Dù CLB Đà Nẵng đang tiến bộ dưới thời HLV Lê Đức Tuấn (giành 5 điểm trong 3 trận gần nhất), nhưng rõ ràng so với chủ nhà Hà Nội, đội Đà Nẵng vẫn thua kém toàn diện. Thực tế là, CLB Đà Nẵng nhập cuộc tốt, đá phòng ngự chặt chẽ và gây áp lực ở tuyến giữa để ngăn chủ nhà triển khai bóng. Đội khách thậm chí có cơ hội ăn bàn trước khi Phan Văn Long thoát xuống sút chân trái uy lực khiến thủ môn Nguyễn Văn Hoàng vất vả giải nguy. Nhưng, CLB Hà Nội không cần thế trận lấn lướt, mà chỉ cần một khoảnh khắc để vượt lên. Phút 33, Đỗ Hùng Dũng cầm bóng ở cánh trái. Chỉ bằng một cú rướn người bứt tốc, anh vượt qua hậu vệ Đà Nẵng rồi tạt bóng cầu âu đẹp mắt cho Daniel Passira đánh đầu đập đất thành bàn. Thủ môn Bùi Tiến Dũng đã nỗ lực đổ người, nhưng không thể vươn tay cứu thua trước pha dứt điểm khó của ngoại binh từng đoạt ngôi vua phá lưới giải Bolivia. Sau bàn mở tỷ số, CLB Hà Nội đá thanh thoát hơn. Tuy nhiên, học trò ông Teguramori không vội vàng đẩy cao đội hình, mà đá chắc chắn để giữ thế trận. Ở chiều ngược lại, CLB Đà Nẵng của HLV Lê Đức Tuấn nỗ lực triển khai bóng từ tuyến dưới, song do tuyến giữa không kiểm soát tốt tình hình, nên đội khách Đà Nẵng khó triển khai tấn công.CLB Hà Nội đã có thể ghi nhiều bàn hơn trong hiệp 1, song việc bỏ lỡ nhiều cơ hội khiến thầy trò ông Teguramori chỉ một lần tìm được mành lưới đối thủ. Trong đó, có tình huống Hùng Dũng thoát xuống ở cánh phải rồi chuyền vào như đặt, nhưng Văn Toàn lại đá ra ngoài khi cầu môn của thủ môn Tiến Dũng đã rộng mở.Ở thế không còn gì để mất, CLB Đà Nẵng đã vùng lên trong hiệp 2. Phút 49, hàng thủ Hà Nội phòng ngự thiếu quyết liệt, để Đình Duy đột phá trung lộ rồi dứt điểm chân phải gọn gàng hạ gục thủ môn Văn Hoàng.Đúng 2 phút sau, CLB Hà Nội lại chùng xuống khó hiểu, để đội khách Đà Nẵng thoải mái ghi bàn. Đình Duy thoát xuống thoải mái ở cánh trái rồi căng ngang như đặt cho Văn Hữu đệm lòng nâng tỷ số lên 2-1. Đây cũng là bàn thứ 6 của Đà Nẵng trong 4 trận gần nhất, kể từ khi HLV Lê Đức Tuấn thay thế ông Cristiano Roland chèo lái đội bóng sông Hàn.Sau hai gáo nước lạnh dội xuống đầu hiệp 2, CLB Hà Nội mới bừng tỉnh. Văn Quyết cùng đồng đội lấy lại thế trận để tổ chức tấn công. Tuy nhiên, sự nóng vội của chủ nhà khiến họ phải chờ đến phút 66 mới có bàn gỡ 2-2.Nhận đường chuyền của Văn Quyết, Passira che chắn bóng chuẩn mực, trước khi nhả lại cho Hai Long dứt điểm hiểm hóc, đưa trận đấu trở về thế cân bằng. Màn ngược dòng của CLB Hà Nội được hoàn tất ở phút 89. Một lần nữa, Hai Long ghi dấu ấn khi đánh đầu tạo ra tình huống lộn xộn trong vòng cấm, trước khi "gà son" Joao Pedro chớp thời cơ dứt điểm, ấn định chiến thắng 3-2 cho chủ nhà Hà Nội.Ngược dòng hạ đội cuối bảng Đà Nẵng, CLB Hà Nội vươn lên ngôi nhì với 26 điểm sau 15 vòng. Đường đua vô địch của thầy trò ông Teguramori rộng mở trở lại, khi khoảng cách với ngôi đầu chỉ là 4 điểm, trong khi giải còn tới 11 vòng. FPT Play - Đơn vị duy nhất phát sóng trọn vẹn LPBank V.League 1-2024/25, tại https://fptplay.vn
Đâu như ông, con gái hiếu thảo, cháu cũng không cần trông, ông lắc lắc đầu, đâu phải không cần trông, ông nhớ cháu ngoại sắt ruột, mỗi lần hai mẹ con nó về là ông cứ vùi mặt vào mái tóc mềm tơ của con bé mà hít hà. Nhưng với con gái, ông cứ phải dửng dưng thế.Con gái khoe mới nhận cùng lúc hai dự án, đã thế còn được làm việc với những người cực giỏi, nghe một câu thấy vỡ ra nhiều điều. Bận tối mắt tối mũi nhưng hứng khởi lắm, không biết mệt là gì. Con gái lại chùng giọng, ngày nào cũng chín mười giờ mới về, về rồi lại ngồi cho đến một hai giờ sáng. Cá Kèo bị mẹ bỏ lơ cứ thui thủi một mình, ăn uống tạm bợ vạ vật, vừa nãy còn khóc ăn vạ nói mẹ không chở đi học vẽ. Giá có ông ngoại ở cùng, con bé sẽ có người đưa đón đi học, sẽ được đi học đàn học vẽ theo ý nó. Chưa kể nó sẽ được ăn cơm ông ngoại nấu nóng sốt hợp khẩu vị chứ không phải là hằng ngày nhìn thấy cô giúp việc nhiều hơn mẹ.Nghe con gái than, ông quả thật xót con xót cháu. Con gái ông từ bé đã nhận thức được nhà mình nghèo nên làm gì nó cũng cố gắng gấp hai gấp ba người khác. Ngày ở nhà, cũng cấy cũng gặt nhưng ruộng nhà ông bao giờ cũng sạch cỏ hơn, nước được tát sớm hơn và cạn sau người ta. Con gái không ngơi chân ngơi tay, nên khi lên thành phố học, nó làm thêm hai ba nơi, đủ tiền học phí còn gửi về nói ông sửa lại hàng rào kẻo trâu bò vào phá vườn. Bây giờ nó đang được làm công việc mình thích nên cứ như cá gặp nước, say sưa không để tâm đến chuyện gì khác. Con bé Cá Kèo giao cho giúp việc là đương nhiên.- Bố Cá Kèo vẫn chạy qua chạy lại còn gì?Con gái ông chững lại nhưng rất nhanh đã cười.- Bố nghĩ xem, con không có nhà, ảnh có dám ở nhà một mình với giúp việc không? Nên đón Cá Kèo về, ảnh thả nó vào nhà rồi đi luôn. Nếu bố lên, ảnh mới dám vào.Ông định nói cho bố Cá Kèo về nhà đi. Lại không nói ra lời. Ông biết tính con, một khi đã bướng lên thì cứ cả tòa nhà bê tông cốt thép cũng không níu lại được.Ông những muốn dành không gian cho hai đứa có cơ hội hàn gắn, nhưng với cái nết của con gái, ông e chàng rể hờ không biết đến khi nào.Thời sinh viên hai đứa nó quen nhau dịp hai trường giao lưu văn nghệ. Cậu trai kia vừa biết đàn vừa biết hát, dáng dấp nghệ sĩ lại mồm mép không biết làm sao nhìn trúng con gái ông làm nhiệm vụ hậu cần. Con gái tìm mọi cách tránh né vì thấy cậu ta nổi tiếng trăng hoa, con người không đáng tin. Hình như bị từ chối khiến cậu ta khó chịu, tổn thương lòng tự tôn đàn ông. Cậu ta cứ dùng dằng theo đuổi đến khi hai đứa đi làm.Ra trường, cậu ta nghiêm túc hơn, bớt khoe mẽ, trong công việc cũng có chút thành tích cộng thêm cứ ở cạnh nhau nên con gái quen với sự có mặt của cậu.Ông thở dài, và con bé Cá Kèo đến.- Con xin lỗi đã làm bố xấu hổ, mất mặt với làng xóm. Nhưng nếu không có tình cảm với anh ấy, con đã không làm thế.Ngày ấy, con gái đã nói với ông như vậy khi bố mẹ cậu trai đến thăm, xin cho hai đứa về chung nhà. Con gái ông cũng có cảm tình với người ta nên ông vui vẻ đồng ý. Cứ nghĩ sau đó sẽ có đám cưới, con gái ông sẽ mặc váy cô dâu, ông và ông bà thông gia sẽ hoan hỉ chờ đón cháu.Ai biết sau buổi gặp mặt ấy không hề có đám cưới nào. Người ta đã cất công về tận đây, mới đó còn nói chuyện vui vẻ, còn ăn với nhau bữa cơm, cứ nghĩ nay mai con ông phải tìm người dọn quang cái vườn, sửa lại cái sân, đi quanh xóm thưa chuyện và nhờ người ta đến dựng phông rạp trang trí. Trong đầu ông đã nhớ ra chỗ in thiệp cưới, cho thuê bàn ghế, bát đũa, âm thanh ánh sáng, cỗ bàn các bà các thím trong xóm sẽ phụ trách, đám cưới quê không đặt nấu nướng như ngoài nhà hàng mà đều huy động lực lượng có sẵn, mấy khi làng xóm mới có đám, ông từng giúp khắp làng, nay được ông nhờ, người ta còn vui không hết, sẽ sôi động, náo nhiệt mấy ngày. Ông sẽ làm hết những công việc chuẩn bị để tiễn con gái về nhà chồng, nó chỉ việc lên danh sách khách mời và đi thử váy cưới. Ông cũng phải đi thuê bộ vest cho trang trọng. Đời chỉ có một lần.Ai biết lúc ông bà thông gia sắp về, con gái lại có chuyện muốn thưa. Nó cảm ơn người ta đã đến chơi nhà, xin lỗi vì đã làm phiền đến người lớn nhưng sẽ không có đám cưới nào hết. Nó nói nó thấy mình chưa sẵn sàng làm vợ, làm dâu, con nó vẫn là cháu nội nhà họ.Ông gặng hỏi kiểu gì nó cũng chỉ ngắn gọn sẽ nuôi con một mình, nó còn khóc nói con lại làm khổ bố. Nghe con gái khóc, ông biết nó đang ấm ức, tủi thân lắm, nó nói cũng có tình cảm với cậu trai kia, chỉ còn một bước cuối vì sao nó không bước tiếp, hẳn có lý do gì đó, ông không trách, chỉ muốn san sẻ với con. Thế mà nó im lặng cả với ông. Bố mẹ cậu trai kia luôn miệng xin lỗi, nói tất cả do con trai họ, giờ con gái quyết định sao họ cũng nghe, dù cưới hay không họ cũng coi nó là con dâu và luôn hoan nghênh nó về nhà.Con gái bình thản sau tất cả, một mình sinh Cá Kèo, bố Cá Kèo tới nó không phản đối, ông bà nội Cá Kèo tới đón cháu về nhà chơi nó cũng đồng ý. Thi thoảng hai mẹ con nó đến nhà ông bà nội Cá Kèo ăn cơm, nhưng chỉ có thế.Không ít lần ông và ông bà nội Cá Kèo nói vào, xin cho bố Cá Kèo được về ở chung với hai mẹ con để Cá Kèo có đủ bố mẹ. Con gái cười nhẹ tênh:- Thiên hạ đâu phải ai cũng đầy đủ bố mẹ. Và không phải ai sinh ra trong gia đình hoàn chỉnh mới thành người.Nó nói, cứ như nói mình. Mẹ nó mất khi nó ba tuổi. Mình ông cháo rau nuôi nó. Nó lớn lên trong ánh mắt tội nghiệp của làng xóm, trong tiếng xì xào mai kia bố có vợ mới, có em mới sẽ bị ra rìa. Người ta nghĩ trẻ con không biết đau nên đùa dai đùa ác. Con gái đáo để đáp trả, không ít người nói nó hỗn hào. Nó quắc mắt:- Nếu muốn không bị hỗn thì quay miệng vào nhà mình mà nói, đừng chĩa sang hàng xóm!Bao lần ông phải xin lỗi thay con, nhưng cũng tự hào vì nó biết bảo vệ mình. Ông không mong sau này nó thành bà kia bà nọ, chỉ mong nó mạnh khỏe, yên ổn là được.Cậu rể hờ gọi điện xin được gặp ông, ông không biết cậu ta định nói gì. Đứng ở địa vị người cha mà nói, không có ông bố nào lại có thể hòa nhã với gã trai làm khổ con cháu mình. Mỗi lần nghĩ đến con gái một mình chín tháng mười ngày, tự tìm hiểu xem mình cần ăn gì, tránh gì, tự đến bệnh viện, một mình ngắm nhìn con rõ ràng dần trong phiếu siêu âm. Con gái ốm nghén, ói ra rồi lại tự ăn tiếp không cần ai dỗ dành, động viên. Sữa tự mua, tự pha, quần áo tã lót cho em bé tự mình mua sắm, giặt giũ để sẵn trong cái giỏ nhựa. Những đêm bị chuột rút đau chảy nước mắt cũng tự dậy xoa nắn cho mình. Ông là đàn ông, những việc có thể đỡ đần con không nhiều, nhìn con cứng cỏi còn an ủi lại bố, lòng ông đau như xé. Những khi ấy cậu ta ở đâu, con gái ông không trách nhưng ông không bao dung vậy được. Bố mẹ cậu ta là người hiểu lý lẽ thì ích gì? Mấy năm nay cậu ta qua lại phụ con gái ông chăm Cá Kèo, cậu ta cũng không có ai khác, như thế thì sao, đã đủ chưa? Cá Kèo do một tay con gái ông chăm bẵm, bao lần nôn trớ, bao trận sốt, bao lần đi tướt, bao đêm ở bệnh viện, bao nhiêu cái răng đã mọc. Lần lẫy đầu tiên, nụ cười đầu tiên, tiếng bi bô hóng chuyện đầu tiên, lần trườn bò đầu tiên, bước đi đầu tiên, ăn thìa bột, thìa cháo đầu tiên… người ta có thấy, có biết không?Cậu rể hờ nói, mọi chuyện là do cậu. Ngày bố mẹ cậu ta đến thăm nhà, cậu ta quyết định sẽ làm đám cưới, cậu đã theo đuổi người ta lâu thế, nay có kết quả, đáng tự hào với bạn bè lắm chứ. Nhưng khi theo bố mẹ đến nhà ông, cậu ta lại nghĩ kết quả này không phải do cậu được người ta chấp nhận, mà vì đứa trẻ. Cậu có cảm giác trong cuộc chơi này, mình là người thua cuộc. Một thằng con trai luôn có những cô gái xinh đẹp vây quanh, nay lại bó tay đầu hàng một cô gái không xinh bằng những bạn gái khác, tài giỏi cũng chưa hẳn. Thế là trong lúc đấu khẩu, cậu không kìm được giễu cợt, cậu nói con gái ông cao tay, đã tóm được cậu giữa rừng hoa, còn có thể buộc cậu tự nguyện bước chân vào nấm mồ hôn nhân. Cái bẫy này cực kỳ hoàn hảo, hẳn có sự giúp sức không nhỏ của bố con gái, là ông.- Lúc nói ra câu ấy, con biết mình sai rồi. Cô ấy đã im phắc, lạnh lẽo, môi mím lại, cô ấy cứ nhìn con thế, không giận dữ, không nổi điên, cô ấy cười lạnh nói: "Vậy thì, nấm mồ này không hoan nghênh anh!".Cậu trai vò đầu:- Con biết bố đã một mình nuôi cô ấy, với cô ấy, bố là trời là đất, là anh, là bạn, là mái nhà, là tự hào. Con sai rồi bố, cô ấy nói con không đáng tin cũng đúng. Mấy năm nay, con đã làm mọi chuyện, thử mọi cách nhưng cô ấy vẫn không tha thứ ngay cả khi nghe tin con sắp cưới vợ.Cậu ta vội xua tay:- Con làm sao có tâm trí nhìn ai khác, là con nhờ bạn bè tung tin vậy xem cô ấy có phản ứng gì không. Kết quả là cô ấy thờ ơ như nghe chuyện trên xe buýt.Ông ngồi im, nhìn cậu con rể hờ. Người đáng thương cũng có phần đáng trách. Ông cũng muốn nói đỡ cho cậu, để con gái và cháu ngoại ông có một mái nhà đầy đủ, ấm áp. Tiếc là cậu ta đã chạm vào vảy ngược của con gái.Suy nghĩ một đêm, ông gọi đứa cháu họ đến ở, tiện trông ngó ruộng vườn. Mọi người chỉ nghe thế đã chúc mừng ông từ nay sẽ được an nhàn, ngồi chờ con gái báo hiếu. Ông cười, con gái đã báo hiếu ông từ lâu, ông đâu phải chờ.Đầu tháng ông sẽ lên đường, con gái coi ông là bầu trời, thì nay bầu trời cũng phải làm gì đó che chở cho nó. Bầu trời cũng biết đau mà. Ông sẽ ở cạnh nó như ngày bé, sẽ sáng chiều chở Cá Kèo đi học, Cá Kèo muốn học đàn học hát học vẽ gì ông cũng chiều hết, hai ông cháu tự lo nhau để mẹ Cá Kèo rảnh chân tay làm những gì nó thích. Có thể chiều chiều ông sẽ nấu vài món, gọi chàng rể hờ đi đón Cá Kèo rồi giữ cậu ta ở lại ăn cơm. Bao năm nay mẹ con nó vẫn sống tốt, là con gái ông cứ phải vươn người để mặc vừa cái áo rộng, giá có người để nó tựa vào, để chia sẻ, để cằn nhằn, để khóc, để cười và hạnh phúc.Ông chỉ làm được thế, còn lại phải xem hai đứa thế nào.
Tiền nhàn rỗi nhấp nhổm tìm cơ hội
Mới đây, đại diện Văn phòng cảnh sát trưởng quận Santa Fe - Adan Mendoza đã xác nhận cái chết của cặp vợ chồng Gene Hackman và Betsy Arakawa với tờ Variety. Theo các nhà chức trách, hiện không có dấu hiệu nào cho thấy có hành vi phạm tội, mặc dù văn phòng cảnh sát trưởng không cung cấp ngay nguyên nhân tử vong. Hackman thọ 95 tuổi. Arakawa thọ 63 tuổi.Cặp đôi được phát hiện đã chết cùng chú chó của mình. Đại diện sở cảnh sát cho biết: "Tất cả những gì tôi có thể nói là chúng tôi đang trong quá trình điều tra sơ bộ về cái chết này và chờ lệnh khám xét được chấp thuận. Tôi muốn đảm bảo với cộng đồng và khu phố rằng không có mối nguy hiểm trực tiếp nào đối với bất kỳ ai".Được coi là một trong những diễn viên vĩ đại của nửa sau thế kỷ 20, Hackman được các đồng nghiệp đánh giá cao về nhân cách và tài năng. Ông từng thể hiện đa dạng vai diễn, từ những kẻ thua cuộc thuộc tầng lớp thấp đến những giám đốc điều hành có quyền lực cao. Ông từng vào vai tổng thống Mỹ trong bộ phim cuối cùng của mình là Welcome to Mooseport (2004), và cũng không ngại đảm nhận vai diễn là kẻ giết người trong Absolute Power (1997).Giống như những ngôi sao có cá tính lớn của thời kỳ trước, Hackman gây ấn tượng bằng diễn xuất không thể trộn lẫn và được ngưỡng mộ bởi những "huyền thoại điện ảnh", có thể kể đến như Robert De Niro, Al Pacino hay Dustin Hoffman.Sau nhiều năm trên sân khấu và truyền hình, Hackman đã đột phá với vai diễn trong phim Bonnie and Clyde kinh điển vào năm 1967. Bộ phim đã mang cho ông đề cử Oscar đầu tiên ở hạng mục Nam diễn viên phụ. Pauline Kael đã gọi diễn xuất của ông là xuất sắc nhất trong tác phẩm này. Ngay sau đó ông đã có một sự thay đổi lớn khi vào vai cậu con trai nhút nhát của Melvyn Douglas trong I Never Sang for My Father và giành được đề cử Oscar thứ 2.Nhưng vai diễn Jimmy “Popeye” Doyle - viên cảnh sát lưu manh trong phim The French Connection mới đưa ông lên đỉnh cao danh vọng khi chiến thắng Oscar cho hạng mục Nam diễn viên chính xuất sắc nhất. Năm 1993, ông giành giải Oscar thứ 2 cho vai phụ khi hóa thân thành một cảnh sát trưởng độc ác trong phim Unforgiven của Clint Eastwood. Bộ phim sau đó cũng giành giải Oscar cho phim hay nhất.Sau khi đóng vai chính trong phim Runaway Jury vào năm 2003, ông tuyên bố mình chính thức nghỉ hưu nhưng di sản của ông vẫn còn kéo dài đến Welcome to Mooseport được ra mắt vào năm 2004.
